Giả dụ nói toàn bộ đám trẻ chúng tôi đồng loạt lao vào bóng thì hơi quá. Vì trong khoảng thời tiểu học, chúng tôi đã ý thức được việc thủ môn phải túc trực trong khung thành. Dẫu sao, cũng chẳng thể trách được khi "tuyến trên" chẳng thể làm bàn, người bạn thủ môn của chúng tôi năm nào liền lao lên tham gia tấn công do chẳng thể kiên nhẫn thêm được nữa. Kết quả là chúng tôi bị dính đòn hồi mã thương của đội lớp kế bên dẫn đến thua trận.
Có lẽ tôi đã đi hơi xa. Nhưng trong bóng đá chuyên nghiệp, thủ môn cũng thường băng lên trong những quả phạt góc ở những phút 90+, khi đội bóng của họ đang bị dẫn trước. ngừng thi côngĐây có lẽ là thời điểm độc nhất vô nhị, người theo dõi có thể chứng kiến cảnh 22 cầu thủ chực chờ dấn thân bóng trước khung thành. Còn chuyện 22 cầu thủ đồng thời lao vào quả bóng ở giữa sân ư? Chắc nhân tố đó là chẳng thể.
Nguyên do Liverpool muốn có bằng được Firmino: Đó là vì muốn chiếm hữu kĩ năng chạy "như ngựa" của anh.
Lớn lên, tôi cũng tin rằng điều đó chỉ hiện ra trong thế giới "bóng đá tiểu học" đồng đội tôi. Lần đầu xem Ngoại hạng Anh, Serie A, hay World Cup, điều đã khiến tôi quá bất ngờ nhất là các cầu thủ không chạy theo trái bóng. Mỗi người đều án ngữ 1 địa điểm rõ ràng, mất bóng thì lùi về, có bóng thì dâng lên ăn nhịp như 1 khúc nhạc có vần điệu.
Khi tôi hỏi ba: "Ba à! Vì sao mấy chú cầu thủ không đuổi theo bóng cho với tốc độ cao mà cứ đợi bên kia tấn công hoài vậy?" Ba tôi suy nghĩ 1 lúc thì tư vấn: "Chắc họ muốn phân phối sức cho đều chứ sân to như vậy sức đâu mà đuổi con." Tôi ngẫm nghĩ 1 lúc mà vẫn chưa phục. Lúc còn bé dại, tôi không nắm bắt sao chính mình có thể đuổi theo trái bóng hàng giờ mà không mệt, còn khi lớn lên mọi thứ lại thay đổi nhanh chóng.
Báo giới vẫn bình chọn Messi đã thi đấu thắng lợi trong trận gặp mặt Arsenal mùa trước, dù anh chỉ chạy hơn 8 km. Và hiện thời, còn bạn nào trông thấy anh?
Đó là lần đầu tôi bước chân lên thảm cỏ sân dành cho 11 người hồi cấp Trung học Hội chợ, trong 1 trận đá giải ở huyện. Yếu tố trước tiên tôi cảm kiếm được chỉ là 1 chữ "ngộp". Tôi chơi hậu vệ cánh và đã không thể nhận ra cậu tiền đạo bên bản thân mình đâu cả. Những gì tôi thấy phía trước là hàng tá người với 2 màu áo khác lạ. Thậm chí, khi kẻ địch có bóng, tôi cũng không phải nhân thức mà phải đợi khi họ dẫn bóng đến trước mặt chính mình thì mọi thứ đã muộn.
Đó cũng là lúc tôi tin 100% những gì ba tôi nói là đúng. Sau này khi đá bóng, tôi là mẫu người thích phối thích hợp, thích lùi về sâu để kiếm được bóng và phân chia, tôi thích tái tạo những con đường chuyền của các tiền vệ đẳng cấp nhân loại. Có lúc được lúc không, nhưng tôi luôn tin tưởng rằng những tuyến đường chuyền là giải pháp độc nhất vô nhị trong bóng đá. Khi mất bóng, yếu tố độc nhất chúng ta có thể làm là đợi đối phương sơ hở trong khi tiến công để giành lại bóng và tổ chức những tuyến đường "hồi mã thương" thật với tốc độ cao.
Mãi đến những năm vừa qua, niềm tin đó lại lung lay khi tôi chứng kiến quá rộng rãi những màn pressing áp đảo mà các đội bóng dành tặng cho nhau mỗi khi chạm mặt mặt.
Bóng đá hiện giờ khiến tôi nhớ đến thời tiểu học của mình. Ngày đó, hầu hết chúng tôi dấn thân bóng, cát bụi mù mịt đến nỗi không thể nhìn thấy gì dưới chân chính mình. Đến lúc tản ra xem bóng đâu thì đã thấy quả bóng nhựa xì gần hết hơi, bẹp dí dưới gót đôi giày ba-ta huyền thoại. Và trận đấu cũng chấm dứt tại đó. ngừng thi côngĐây cũng là nguyên do sau này lớn lên tôi bỏ bê việc đồng đội lực, chỉ tập chuyền và học di chuyển hợp lý bằng bí quyết xem các cầu thủ nhiều người biết đến trên tivi.
Tôi nhận ra rằng ví như hồ hết cầu thủ nhất tề xả thân quả bóng, thì quả bóng không thể đi đâu cả! Nó chỉ có thể đứng nguyên tại địa điểm đó, vì toàn bộ mọi lối thoát đã bị các cầu thủ bịt độc đáo. Và bóng đá giỏi cũng chẳng thể khiến cho vậy. Phong cách mà cầu thủ giỏi phải có là tốc độ trong suy nghĩ. Họ phải luân chuyển trái bóng trong khi địch thủ liên tiếp pressing. Nên sẽ không có chuyện phần nhiều cầu thủ đều lao vào quả bóng. Như thế thì bóng đá loạn mất rồi.
Vậy nhưng thời thế cũng đổi mới. Chúng ta có thể thấy mẫu tiền vệ phân phối bóng, ít chạy ngày càng thi thoảng gặp, ví như không muốn nói là sắp tuyệt chủng. Cách chơi pressing khiến cho địch thủ cũng phải chạy phổ thông hơn để có khoảng trống, và 1 đội chơi pressing phổ thông bao lăm thì đội kia cũng sẽ chạy phổ biến bấy nhiêu. Do đối phương thời tiểu học của tôi chạy quá ít, chúng tôi cũng chạy quá ít, đó là duyên do dẫn tới hiện tượng "22 cầu thủ nhất tề lao vào bóng" mà tôi đã đề cập ở đầu bài.
Có 1 sự liên quan chẳng phải nhẹ giữa quãng đường chuyển di của Hary Kane và thành tựu của anh. Khi anh chạy khoảng 12 km thì có bàn thắng đầu tiên. Và sau đó tịt ngòi do chạy ít hơn.
Chạy ít thì chẳng thể có hướng chuyền, pressing càng đa dạng thì đối phương phải chạy nhiều hơn. chậm tiến độ là quy luật của bóng đá tiến bộ. chậm triển khai cũng là nguyên nhân nhân tố sức mạnh vật lý và thể lực của cầu thủ hiện tại càng được coi trọng. Họ phải khỏe để nhẫn nhịn áp lực của pressing, khỏe để di chuyển và tạo ra hướng chuyền.
Và Rooney cũng vậy.
Vận tốc suy nghĩ của cầu thủ cũng ngày càng sản xuất không hoàn thành, vì kẻ địch không pressing hỗn tạp như đám trẻ bọn tôi ngày nào. Họ làm cho việc đó có tổ chức, người này áp sát thì người kia cắt hướng chuyền. Khi mọi hướng chuyền đã bị cắt thì chỉ có 3 chọn lựa sau: giữ bóng, chuyền dài, hoặc chuyền về cho thủ môn. Và dù chọn lựa phương thức nào thì cũng cần 1 tốc độ suy nghĩ trác việt.
Tiền vệ hiện nay phải nhìn ra hướng chuyền trong tích tắc, nếu như không sẽ mất bóng, trừ phi anh ta có con mắt sau lưng như Xavi hay Iniesta. Chính 2 huyền thoại của Barca cũng chạy hồ hết. Không người nào lấy được bóng trong chân của 2 anh vì họ có không gian và thời gian để nghĩ, họ đã chọn lựa được vị trí trống trải trước khi nhận bóng. Xavi có thể từ tốn dưỡng già ở Trung Đông vì anh ko phải chịu áp lực pressing như ở châu Âu, còn Iniesta ngày một hụt hơi ở Lục Địa Già do không còn có thể chuyển di phổ quát như trước.
Và cuộc đua thể hình thể lực của các đội bóng đồng thời thách thức giới hạn sức mạnh của con người. Các thống kê cho thấy, quãng các con phố chuyển động nhàng nhàng của cầu thủ trong quá khứ được 10 km/trận đã gớm ghê, nhưng nay 11km/trận đã là chuyện tầm thường. Ví như ít năm nữa thủ môn cũng phải nhân thức pressing thì tôi cho đó là chuyện tầm thường.
Liverpool kể từ khi Klopp tiếp quả đã chạy trung bình 116 km, đứng đầu giải Trác tuyệt.
Cuộc tranh luận giữa khoa học và thể lực, cái nào quan trọng hơn sẽ không có hồi kết. Vẫn có nguyên lý khi cho rằng "nếu như kỹ thuật của tôi ngang với Xavi, thì tôi không sợ bất kỳ sự áp sát nào hết". Nhưng lời nhắn nhủ nhỏ của tôi bỏ ra cho các bạn trẻ muốn biến thành cầu thủ giỏi là: "Hãy tập thể lực và chạy rộng rãi lên, càng nhiều càng tốt. Vì nếu như 22 cầu thủ trên sân đồng loạt dấn thân bóng, thì tức thị bóng đá đã chết rồi, không còn nghề cầu thủ cho khách hàng theo đuổi nữa đâu!"
Đoạn ghi hình: "Biệt đội săn bóng" của Hà Lan Bay năm 1974
Túc Cầu - Thể Thao vietnam | 09:46 20/02/2017
Xem thêm: sửa chữa camera tại nha
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét