Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2017

Sợ hậu phi bi thảm nhưng tôi cũng chẳng muốn mang tội bất hiếu - VnExpress

Tôi sang Mỹ năm 10 tuổi. Ông bà ngoại bảo lãnh cả nhà tôi sang đó, ở vn chỉ còn lại bà nội và chú thím út thôi. Sang đây ba mẹ đã ly dị, tôi đi làm và gửi tiền về cho bà nội, lo cho ba mẹ tiền mỗi 04 tuần. Hai năm trước tôi quen em, em là con gái miền Tây, lỡ làng một lần đò và có đàn ông 9 tháng tuổi, tới nay đã 3 tuổi. Chúng tôi là một mái nhà, tôi thương con em như con ruột của chính mình, chúng tôi làm cùng một ngành nghề chú tâm móng tay. Em cũng có ba mẹ ở Việt Nam, mỗi 04 tuần phụ giúp ba mẹ với em gái bên đó chút ít, còn tôi thì giúp gấp đôi vì vừa lo cho bà nội, ba mẹ.Hai đứa tôi đã cãi nhau toàn bộ lần về điều này, em nói tôi đã có mái ấm riêng mà cứ lo tương tự sao? Nhỡ lúc em hoặc tôi đau bệnh rồi mong đợi vào khách hàng nào? Tôi ít khi gọi hỏi thăm bà nội, một năm được khoảng đôi ba lần. Ba tôi lại hay trở về giữa Việt Nam và Mỹ, mỗi lần đi ba với dì lại gọi điện xin tiền tôi. Dạo vừa mới đây tôi và em bàn tới nhân tố tôi nhất mực phải bay về nước để tang bà vì bà chỉ có tôi là cháu đích tôn. Chị tôi có mái nhà riêng, có thể không về được, nhưng phận là cháu đích tôn tôi muốn về để tang và lo cỗ áo cho bà.Em tỏ vẻ không đồng ý, nói tại sao mấy tháng trước bà ngoại em mất em chỉ âu sầu, gửi tiền về phụ đám tang và không về được bởi tôi đã nói không có kỹ năng, với lại cháu ngoại không cần thiết bằng cháu đích tôn. Em gượng nhẹ tôi, nói một năm tôi chưa gọi cho bà nội được năm lần, mà nội mất bằng mọi giá tôi phải bay về. Tôi thương em, thương con, cũng lo tôi trở về vậy em và con bên này lỡ đau bệnh nửa đêm thì sao, còn đi cả 3 người thì chúng tôi không đủ khả năng. Em nói sao nội đang khoẻ tôi không về thăm, nội chết thì bay về cho bằng được, nói tôi sống không vô tư, chỉ biết nghĩ cho mái nhà mình thôi. Tôi bổ ích kỷ không? Tôi không muốn em bi thiết nhưng cũng không muốn mang tai mang tiếng bất hiếu. Dũng
Xem thêm: dịch vụ lắp đặt camera

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét