Thứ Sáu, 17 tháng 3, 2017

Thâm cung bí sử (99 - 5): Cái khó của người giàu

Ông vua nước ngọt của China hiện thời sinh ra nghèo nàn. Dường như con cái nhà giàu đi học thì ông đi bán kem dạo, bán quà bánh, nước mía. Mỗi ngày ông không tiêu quá 2USD và đó là một kỷ luật. Nhờ dành dụm mà ông thu thập được một ít vốn và thành lập một xí nghiệp đóng gói nước ngọt đóng gói, loại diện tích bé nhỏ. Rồi xí nghiệp phát hành thành nhà máy, thắng lợi ty và biến thành tập đoàn bậc nhất TQuốc. Là chủ toạ tổ chức nhưng hàng ngày ông chỉ chi tiêu cá nhân không quá 20 đô la. Các con ông không biết bố có bao lăm tiền. Khi tin báo lên tiếng danh sách các tỷ phú của TQuốc, đồng đội trẻ mới biết chúng là con một nhà tỷ phú. Nhưng nhà tỷ phú này chỉ cho con mỗi ngày 3 đô la, đưa từng ngày chứ không đưa “một cục”. Ông nói với bè bạn trẻ: “Ví như các con muốn có rộng rãi tiền thì phải tự phấn đấu để kiếm lấy. Nhờ thế mà các con ông đã học rất giỏi và khi ra trường đã lập nghiệp chiến thắng. Cậu con cả của ông xây dựng một đơn vị đóng chai hàng điện tử nhưng thiếu một khoản vốn khá lớn. Anh này nhờ bố trợ giúp về tài chính. Nhà tỷ phú nói với con trai: “Tôi sẽ trợ giúp anh, nhưng tôi cho anh vay chứ ko phải cho không”. Và ông đã biên soạn một hợp đồng nguồn vốn rất chặt chẽ, trong đó pháp luật rõ số tiền bên vay phải trả dần hàng bốn tuần và giễu cợt tài xử lý nếu quá hạn mà bên vay không trả được nợ. Nhờ vậy mà con trai ông kinh doanh rất căn cơ. Ông giám đốc trẻ này tiếp các đối tác không bao giờ gọi thừa một đĩa bánh kẹo, một chai bia. Và anh ta đã thành lập công ty thành công. Ông vua nước ngọt nắm bắt rất rõ nhị mặt của đồng bạc. Đồng tiền có thể cứu người và cũng có thể giết mổ người. Nhờ nắm bắt rõ đồng tiền như thế mà nhà tỷ phú này đã nuôi dạy con thành công. Ở Việt Nam bây giờ gần như cô, cậu đi đâu cũng khoe bản thân mình là con đại gia. Các cậu ấm cô chiêu này đi xe sang, sử dụng điện thoại sang, mặc chính hãng và thưởng thức chơi bời không nuối tiếc tiền. Không ăn chơi như thế thì người ta không biết là con đại gia. Chúng sống bằng hào quang của bác mẹ. Khi bố mẹ không còn thì ánh sáng thế cuộc chúng cũng lụi dần. Cháu nội tôi được đám bạn bè của nó tôn là đại ca. Đi nhà hàng có đại ca bao. Nó ăn uống không có tội vạ và bị tiểu các con phố. Nó vô ý tiến công đổ cốc nước mát tham gia điện thoại khiến hỏng máy. Bố nó nhắc nhở về việc này thì nó nói: “Hỏng thì tậu cái khác, có sao đâu”. Nhưng cuộc đời rất khắc nghiệt, không dành đầu tiên cho người nào vấn đề gì hết. Nếu nuôi dạy con thất bại thì cả thế cuộc thất bại, vì con cái là cuộc thế của cha mẹ nối dài ra. Các con tôi đang đứng trước nguy cơ của một đời người. chậm tiến độ là thất bại trong việc nuôi dạy con. Khánh Hoàng (ghi)
Có thể bạn quan tâm: dịch vụ sửa bình nóng lạnh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét